|
Jessica Cox mất 3 năm để có được tấm bằng lái máy bay |
Cox là một cô gái người Mỹ gốc Philippines sinh năm 1983. Cô tự miêu tả mình là ‘người bình thường một cách khác thường’, thay vì ‘người khuyết tật’.
Năm 25 tuổi, Cox nhận được chứng chỉ phi công, nhưng đó là kết quả của một chặng đường không hề dễ dàng. Năm 2005, Cox bắt đầu khoá học. Sau 3 năm huấn luyện cùng với 3 huấn luyện viên ở 3 bang khác nhau, cô mới được cầm tấm bằng trên tay. Cũng vào năm 2008, Cox nhận tấm bằng cử nhân ngành Tâm lý học ĐH Arizona, Mỹ.
Chặng đường trở thành phi công của cô còn trở nên khó khăn hơn khi bạn bè trong cộng đồng hàng không bắt đầu nghi ngờ về khả năng chinh phục thử thách này của Cox.
‘Có một năm rất khó khăn trong hành trình huấn luyện bay của tôi, khi tôi cảm thấy mọi người không còn tin tưởng mình nữa. Tôi chụp bức ảnh chiếc máy bay và đặt nó làm ảnh nền trên máy tính. Mỗi sáng, tôi dành vài phút để hình dung cảm giác sẽ như thế nào khi lái chiếc máy bay này’ – Cox chia sẻ.
|
|
Một trong những yếu tố giúp Cox trở thành một phi công có chứng chỉ là nhờ những năm tháng tích cực chơi thể thao ở trường phổ thông. Cô chơi các môn: bơi, lặn biển, lướt sóng… Thể thao dạy cho cô giá trị của tính kỷ luật.
‘Ví dụ như với Taekwondo, tôi không chỉ học võ thuật mà còn học tính kỷ luật. Thể thao giúp tôi phát triển tính kỷ luật, đặt mục tiêu và không bỏ cuộc. Khi tôi đạt được mục tiêu này, tôi lại đặt ra một mục tiêu khác’.
Hiện tại, Cox đang là một diễn giả với những bài thuyết trình truyền cảm hứng cho mọi người.
‘Nghe có vẻ lạ nhưng có những việc thậm chí còn khó khăn hơn học lái máy bay, những việc mà mọi người cho là hiển nhiên, ví dụ như việc mặc quần’.
‘Đó thực sự là thành tựu đối với tôi’ - Cox chia sẻ.
|
Cox chơi Taekwondo từ năm 10 tuổi |
|
Cô thậm chí còn làm được những việc mà người bình thường không làm được |
|
Khuyết tật không thể ngăn cản cô tham gia tích cực các môn thể thao |
Cox cũng biết chơi đàn piano, tự trang điểm và ăn với đũa bằng chân. ‘Tôi không có sự lựa chọn. Dùng chân là điều diễn ra tự nhiên đối với tôi giống như mọi người dùng tay vậy’.
Chia sẻ về việc học Taekwondo từ năm 10 tuổi, Cox nói: ‘Mẹ luôn muốn tôi phải biết tự vệ. Vì tôi không có tay nên có lẽ bà nghĩ rằng tôi có thể dễ bị tổn thương. Bây giờ, tôi vẫn tập luyện Taekwondo, và nếu không có Taekwondo, tôi sẽ không bao giờ gặp được chồng mình - một huấn luyện viên Taekwondo’.
Với Taekwondo, Cox từng đạt huy chương vàng toàn bang Arizona vào năm 2014 khi chiến thắng các đối thủ hoàn toàn bình thường.
Cox cũng chia sẻ, ngày nhỏ cô rất sợ lên máy bay. ‘Bởi vì tôi không biết nó hoạt động như thế nào, có an toàn hay không. Nhưng một ngày, tôi có cơ hội lên chuyến bay đầu tiên của mình trên một chiếc máy bay nhỏ. Phi công ngày hôm đó đã nói: ‘Nào, hãy thử cảm nhận khi đặt chân lên bàn điều khiển xem sao’.
Tôi đã đặt chân lên đó và ngay lúc ấy tôi cảm thấy bay là như thế nào. Tôi thầm nghĩ ‘Mình sẽ làm mọi thứ để trở thành một phi công, thậm chí là phi công đầu tiên trong lịch sử hàng không lái máy bay bằng chân’.
|
Cô nói, việc mình dùng chân làm mọi thứ giống như mọi người dùng tay vậy |
Ngoài những nỗ lực phi thường này, Cox còn có một chương trình trên YouTube có tên là ‘Toe Talk’ được thực hiện cùng một người bạn cũng không có tay như cô. Họ chia sẻ những lời khuyên trong cuộc sống hằng ngày cho những người cùng cảnh ngộ.
Trong khi việc sử dụng cánh tay giả có thể sẽ dễ dàng hơn cho Cox, nhưng cô nói rằng sẽ không bao giờ lạm dụng nó.
Cox nói, thậm chí những đôi tay giả tốt nhất cũng sẽ không làm cho chất lượng cuộc sống của cô tốt hơn.
‘Đây là con người tôi và tôi không cần tới cánh tay để làm mọi việc tốt hơn. Tôi đã làm quá nhiều việc bằng đôi chân… Nếu bạn nhìn xuống chân phải của tôi, nó trông giống như thể tôi có thể dang rộng ngón chân ra nhiều hơn người bình thường. Chân tôi có độ bám tốt hơn và nó có hình dáng giống bàn tay hơn là bàn chân của một người bình thường’.
Say nữ phi công Việt xinh đẹp, giám đốc Pháp bay sang Mỹ nấu cơm, rửa bát
Ở tuổi 27, Diệu Thúy gom hết tiền tiết kiệm suốt 5 năm đi làm để qua Mỹ học phi công, với suy nghĩ, thành công thì tốt, thất bại thì xem như là một trải nghiệm.
" alt="Chuyện về nữ phi công cụt tay đầu tiên trong lịch sử hàng không"/>
Chuyện về nữ phi công cụt tay đầu tiên trong lịch sử hàng không
|
Phi công Diệu Thúy |
Sau mỗi chuyến bay, tôi đều nhắn tin cho chồng báo: ‘Máy bay vừa hạ cánh, hôn anh’. Còn anh ấy dặn tôi ngủ đủ giấc, ăn uống đầy đủ chuẩn bị sức khỏe cho chuyến bay tiếp theo.
Vợ chồng tôi dự tính, một hai năm nữa, công việc cả hai tốt hơn mới tính đến chuyện có con. Bây giờ, tôi chỉ tập trung cho công việc và tận dụng thời gian rảnh để gặp chồng. Vợ chồng tôi đều đang học tiếng của nhau để hiểu nhau hơn và có thể giao tiếp với bố mẹ, anh chị hai bên nội ngoại.
Nghề phi công đến với Thúy như thế nào?
Khi còn làm tiếp viên hàng không, tôi thường vào buồng lái nói chuyện với cơ trưởng và cơ phó. Lúc đó, tôi hay hỏi về các thao tác kỹ thuật và được chỉ dẫn rất tận tình. Một lần, tôi bày tỏ ý muốn trở thành phi công, nhưng không dám vì mình là phụ nữ. Anh cơ trưởng chia sẻ: ‘Không việc gì phải ngại. Con gái tôi thích làm phi công, tôi rất ủng hộ’. Sau câu nói của anh ấy tôi đã suy nghĩ.
|
Diệu Thúy trong buồng lái máy bay. |
Giữa năm 2016, tôi đã bước qua tuổi 27. Sau 5 năm đi làm tiếp viên hàng không và diễn viên, tôi tích lũy được một số tiền, dự tính đủ để qua Mỹ học khóa đào tạo hai năm về phi công.
Dù thế, tôi rất phân vân, vì lúc đó đã nhiều tuổi, đi học là phải bỏ hết công việc hiện tại, nhưng ước mơ làm phi công cứ thôi thúc tôi. Tâm sự với ông xã, khi đó còn là bạn trai về nguyện vọng của mình thì được anh ủng hộ, tôi quyết định đánh liều. Thành công thì tốt, thất bại thì xem như là một trải nghiệm.
Tháng 6 năm đó, tôi thi đậu học viên phi công tại Trường bay Việt. Học 6 tháng lý thuyết ở đây, tôi qua Mỹ học thực hành bay. Khóa học này có thời gian học tối đa là 2 năm. Thời gian này quả rất khó khăn với tôi về các khoản chi phí về ăn, ở, đi lại, học và thuê giáo viên dạy.
Nếu tính ra, số tiền tôi tiết kiệm, phải chi tiêu thật dè xẻn. Tôi đặt ra mục tiêu sẽ hoàn thành khóa học trong vòng 12 tháng và tự yêu cầu mình không được để rớt môn nào. May mắn, tôi chỉ học 9 tháng là xong hết các môn. Học xong, số tiền tiết kiệm vẫn còn một ít (cười).
|
Vẻ đẹp của nữ phi công Diệu Thúy. |
Ông xã ủng hộ quyết định của bạn như thế nào?
Suốt thời gian tôi học ở Mỹ, tôi và anh xã chưa có gì ràng buộc cả. Tuy nhiên, anh luôn động viên, khích lệ, giúp tôi thêm tự tin về quyết định của mình. Anh còn bay từ Pháp qua Mỹ sống gần hai tháng chỉ để đưa đón tôi đi học, nấu ăn, ủi quần áo cho tôi. Có hôm, thấy tôi học nhiều, anh lén cất hết sách vở, để tôi nghỉ đi chơi.
Cho đến bây giờ, chỉ cần tôi nói chuyện vì công việc, anh luôn ủng hộ. Chuyện chúng tôi chưa có con cũng vì anh tôn trọng quyết định của tôi. Bởi nghề phi công này rất đặc thù, nếu có con, tôi phải nghỉ một năm không bay. Bây giờ, công việc còn lưng chừng, tôi không muốn mất đi những cơ hội.
|
Diệu Thúy và chồng Pháp. |
Kết thúc khóa học ở Mỹ, tôi xin được vào làm cho một hãng bay tư nhân ở châu Âu. Tuy nhiên, công việc ở đó, nếu tính dài lâu sẽ không tốt, tôi quyết định về Việt Nam xin việc. Tôi thi đậu vào hai hãng bay trong nước và chọn làm việc ở hãng bay mới thành lập. Quyết định của tôi được anh xã rất ủng hộ.
Hiện nay, có rất nhiều vụ máy bay rơi, là phi công Thúy đón nhận thông tin và xử lý tình huống ấy như thế nào?
Phi công phải có trách nhiệm đảm bảo an toàn cho hàng trăm con người, vì thế, khi ngồi vào buồng lái máy bay, tôi luôn ý thức phải rèn luyện bản thân, chắc tay lái, giữ tập trung, thái độ chuyên nghiệp trên mỗi hành trình. Sau mỗi chuyến bay, tôi luôn tự nhắc mình phải giữ sức khỏe, ngủ đủ giấc để chuẩn bị cho chuyến tiếp theo. Ở phương xa, mỗi khi tôi chuẩn bị bay, chồng tôi luôn nhắn: ‘Chúc em có chuyến bay an toàn’. Lời động viên của anh giúp đôi tự tin hơn.
Khi quyết định làm công việc chinh phục bầu trời, tôi xem rất nhiều vụ điều tra tai nạn máy bay từ xưa đến nay. Sau đó, tôi tự tìm hiểu nguyên nhân xảy ra lỗi và tìm cách xử lý tính huống. Có những lỗi do kỹ thuật thao tác của người phi công, có lỗi do thời tiết, có lỗi lại do nguyên nhân bất khả kháng… Khi quyết định làm nghề này, tôi không sợ gì cả. Tôi luôn nhắc mình phải tự tin, có kiến thức, bình tĩnh, trách nhiệm với công việc, với những khách hàng đang trên máy bay.
Mục tiêu tương lai của Thúy là gì?
Tôi muốn gắn bó cả đời với nghề phi công. Hiện tôi đang có kế hoạch tiếp tục trau dồi, tích lũy kinh nghiệm về ngành hàng không để khi đến tuổi về hưu sẽ là một phi công có hàng chục nghìn giờ bay an toàn. Đó sẽ là tài sản vô giá với tôi.
Cảm ơn Diệu Thúy!
Chuyện tình nữ phi công Việt xinh đẹp và giám đốc khách sạn người Pháp
Cảm động trước việc anh bạn người Pháp nấu cơm, giặt ủi quần áo, đưa đón mình đi học, phi công Diệu Thúy chấp nhận làm vợ anh.
" alt="Say nữ phi công Việt xinh đẹp, giám đốc Pháp bay sang Mỹ nấu cơm, rửa bát"/>
Say nữ phi công Việt xinh đẹp, giám đốc Pháp bay sang Mỹ nấu cơm, rửa bát