Bài phân tích được đăng trên tờ The South China Morning Post.
Đoàn Mạnh An đã quyết định sẽ trở thành một bình luận viên thể thao điện tử chuyên nghiệp – hay còn gọi là một ‘game caster’.
Vài năm trước, ra trường với tấm bằng marketing, cậu làm công việc bàn giấy, lặp đi lặp lại mỗi ngày một cách nhàm chán. Cậu xin nghỉ việc.
‘Trong suốt quãng thời gian tuyệt vọng đó, tôi ở nhà, xem các ‘caster’ khác bình luận trò Liên minh huyền thoại, rồi vô tình nhìn thấy thông báo tuyển ‘caster’ cho kênh Vietnam Esports TV. Tôi quyết định nắm lấy cơ hội’ – An chia sẻ.
‘Lúc đó, thể thao điện tử (e-sport) không phổ biến như bây giờ’.
5 năm sau, Mạnh An trở thành một trong những bình luận viên e-sport có tiếng của Việt Nam.
Được coi là mạng lưới e-sport hàng đầu trong nước, Vietnam Esports TV có khoảng 2,95 triệu người theo dõi trên YouTube, đạt khoảng 1,85 tỷ lượt xem, trung bình có 650.000 lượt xem mỗi video.
Ở Việt Nam, trò chơi điện tử vẫn bị xem là trò giải trí, không phải là thứ để ai đó có thể kiếm sống. Ở một góc độ nào đó, là một game thủ, dù chuyên nghiệp hay nghiệp dư, vẫn phải chịu một chút kỳ thị của xã hội, bắt nguồn từ sự chia rẽ thế hệ.
Tuy nhiên, hiện nay, người trẻ không chỉ coi trò chơi điện tử là một sở thích, mà đang dần biến nó thành một công việc nghiêm túc dù họ là bình luận viên, người chơi hay nhà phát triển. Với sự bùng nổ công nghệ đang diễn ra ở Việt Nam, lĩnh vực này đang ngày càng mở rộng.
Sự hoài nghi và kỳ thị
![]() |
Một trong những rào cản lớn nhất mà các bình luận viên và người chơi phải đối mặt lại chính từ gia đình mình. Như trường hợp của Mạnh An và Thắng Thép – một đồng nghiệp của An, họ phải mất kha khá thời gian để thuyết phục bố mẹ - những người vốn hoài nghi về công việc này. Họ nhớ những lần bị phụ huynh lôi ra khỏi quán Internet và bị mắng mỏ vì dành quá nhiều thời gian cho trò chơi điện tử khi ở tuổi thiếu niên. Ngay cả bây giờ, họ vẫn chưa hoàn toàn xóa tan được sự hoài nghi của bố mẹ.
‘Mẹ tôi vẫn hay hỏi rằng có phải tôi đang chơi điện tử không. Tôi thường phải nhắc lại cho mẹ rằng bây giờ nó là công việc’– An nói.
Có nhiều cách để trở thành một bình luận viên thành công. Với Mạnh An, khiếu hài hước là yếu tố quyết định, trong khi với Thắng Thép thì tính cách thực tế là điểm đặc biệt của anh.
Hầu hết giới 8x, 9x ở Việt Nam đều từng chơi trò chơi điện tử ngày còn nhỏ. Các quán Internet là địa điểm quen thuộc của họ.
Nhưng điều đó đã thay đổi khi kết nối Internet ngày càng nhanh hơn và rẻ hơn. Facebook đổ bộ vào Việt Nam cũng như YouTube. Các trò chơi điện tử được phát hành rộng rãi trên toàn cầu. Người trẻ Việt Nam có thể tải xuống và bắt đầu chơi giống như bất kỳ ai trên thế giới.
Theo báo cáo do Appota công bố vào năm 2018, Việt Nam có khoảng 18 triệu người chơi thể thao điện tử vào năm ngoái và có khoảng 8 triệu người xem live-stream ít nhất 1 lần/ tuần.
Với khoảng 51 triệu thuê bao 3G và 4G, và khoảng 32,8 triệu ‘game’ thủ ở Việt Nam, Appota ước tính, cứ 2 người có kết nối Internet thì có 1 người chơi trò chơi điện tử bằng điện thoại của họ.
Báo cáo của Appota cũng trích dẫn các phân tích để xếp hạng Việt Nam là thị trường ‘game’ lớn thứ 28 trên thế giới, tăng từ vị trí thứ 35 vào năm 2017. Năm ngoái, lĩnh vực trò chơi điện tử và thể thao điện tử của Việt Nam đã tạo ra doanh thu ước tính trên 365 triệu USD.
Cân đối mức lương mới đi làm và các khoản chi tiêu, tiết kiệm hàng tháng luôn là câu chuyện muôn thuở với người trẻ khi bắt đầu bước vào cuộc sống tự lập.
" alt=""/>Giới trẻ Việt phát triển sự nghiệp bằng trò chơi điện tửTrong khi Vũ lại là tuýp đàn ông khá khô cứng, chỉ đặt nặng chuyện công việc và kiếm tiền lên hàng đầu. Anh trở về nhà thường xuyên khi trời tối muộn. Lúc đó anh chỉ than mệt, đau đầu mỏi gối do công việc trong ngày vắt kiệt sinh lực. Thành thử chuyện ái ân của vợ chồng chỉ diễn ra chóng vánh.
Nhiều lần như thế tôi đâm ra chán nản, không còn kỳ vọng vào cuộc hôn nhân màu hồng như ban đầu bản thân chờ đợi. Tôi đối đãi với chồng chỉ như nghĩa vụ. Anh cũng không chuyên tâm vào cảm xúc của vợ quá nhiều. Mới cưới nhau được hơn nửa năm mà tình cảm vợ chồng đã trở nên bão hòa, đôi khi nhạt nhẽo.
Mọi chuyện dần được cải thiện khi tôi có bầu con trai đầu lòng. Gia đình anh mong chờ cháu đích tôn từ lâu nên khi tin vui đến, họ vui mừng như trúng số độc đắc. Vũ cũng yêu chiều và thay đổi thái độ với vợ hơn trước. Tôi hiểu tâm lý anh, gần 40 mới có con trai đầu lòng. Từ đây cuộc sống của hai vợ chồng sẽ sang trang mới. Đứa con giống bố như tạc sẽ là động lực để hai vợ chồng gắn bó khăng khít với nhau hơn.
Khi con trai được ba tháng tuổi, hai vợ chồng trở lại mặn nồng bên nhau. Điều lạ là Vũ thay đổi thái độ trông thấy trong cách đối đãi ở lĩnh vực phòng the với vợ. Nếu trước đây, anh chỉ hờ hững, làm cho có thì giờ đây, anh yêu chiều nâng niu vợ như trứng mỏng.
Cảm động trước tấm chân tình từ chồng, tôi cũng yêu thương và một lòng một dạ với gia đình nhỏ chứ không bê trễ chán nản như trước nữa .Khi con trai được hơn một tuổi thì anh phải điều chuyển công tác vào Sài Gòn. Từ đây vợ chồng người Nam kẻ Bắc, đôi tháng mới gặp nhau một lần. Nhiều lần tôi tính chuyển vào Sài Gòn sinh sống cùng anh nhưng ngặt nỗi công việc hiện tại của bản thân chưa cho phép.
Vũ cũng nói tôi đừng quá lo lắng. Anh tuy xa vợ xa con nhưng không để lòng dạ đổi thay là được.
Nhưng vợ chồng xa cách lâu ngày cũng là điểm bất lợi để người thứ ba xen vào. Điều tôi lo lắng nhất cũng đã tới. Vũ có bồ nơi anh thuyên chuyển tới làm việc. Cô gái đó còn khá trẻ, tính cách phóng túng, cộng thân hình gợi cảm nên dễ làm Vũ mủi lòng trong những ngày tháng không có vợ con bên cạnh.
Tôi biết chuyện, nhiều lần khuyên Vũ nên nghĩ lại. Bản thân cũng xác định sẽ bỏ qua cho anh, miễn là hai người bọn họ cắt đứt liên hệ với nhau. Để khắc phục tình trạng trên, tôi sẽ bỏ việc hiện tại, vào Sài Gòn đoàn tụ cùng anh. Cực chẳng đã, anh sẽ quay về Hà Nội và tìm công việc khác, miễn là được gần vợ gần con.
Trước sức ép của bố mẹ, Vũ phải xin cắt phép, về Bắc giải quyết chuyện gia đình. Khi hai vợ chồng vẫn chưa hòa giải được với nhau thì lại rối ren vì cô bồ theo chân anh, tìm tới tận gia đình tôi đánh ghen ngược. Mẹ tôi sốc quá phải vào bệnh viện cấp cứu. Bố tôi uống say triền miên vì quá bất lực trước thực tế trái ngang.
Tôi hận chồng vì say mê những thứ phù du bên ngoài mới đẩy gia đình tới tình cảnh hiện tại. Tôi đâm đơn ra tòa đòi ly dị. Vũ biết mình sai nên làm lớn với cô bồ kia rồi chấm dứt hẳn. Tuy nhiên lòng tôi giờ đã nguội lạnh. Anh có cố hàn gắn đến mấy, với tôi cũng vô nghĩa. Tôi xin nhận nuôi con trai. Tạm thời mẹ con tôi chuyển ra ngoài ở trọ, cũng là tránh thêm những xung đột với chồng.
Đêm trước ngày ra tòa thì Vũ tìm đến thăm con. Hôm ấy hai vợ chồng tôi đã ôm nhau khóc rất nhiều. Vũ dằn vặt vì tự trách hận bản thân thiếu bản lĩnh, dẫn đến cảnh gia đình ly tán. Chúng tôi đã có đêm mặn nồng bên nhau do hoàn cảnh đưa đẩy.
Lâu quá rồi cả hai không gần gũi. Hơi ấm cơ thể và những thói quen yêu đương của đối phương, chúng tôi tìm lại được trong những khoảnh khắc đầy xúc động như thế. Tôi nhận thấy bản thân còn yêu anh rất nhiều, nhưng sự việc đã đi quá xa, giờ không với tay lấy lại được nữa.
Lịch hẹn với tòa sáng ngày mai giải quyết việc vợ chồng thuận tình ly hôn đã định. Nhưng giờ phút cuối này tôi và anh đều muốn thay đổi và cố gắng cứu vãn mọi sự.
Liệu chúng tôi có quá hồ đồ và trẻ con khi quyết định thay đổi mọi việc vào phút cuối? Xin bạn đọc hãy cho chúng tôi lời khuyên xác đáng.
Bố kể, vợ bố làm ăn thua lỗ, vay nặng lãi 3 tỷ, nếu không có tiền đóng ngay, số tiền lãi sẽ tăng lên theo cấp số nhân.
" alt=""/>Tâm sự trước ngày ra tòa ly hôn vì chồng ngoại tìnhSau 4 năm đại học, chỉ có Nga luôn là cô bạn thân ở bên tôi mọi lúc và luôn là người gần gũi, an ủi lúc tôi buôn bã, đau khổ nhất. Trong những năm đó, tôi chưa bao giờ thấy Nga kể rằng cô ấy yêu ai. Tôi thường đùa rằng, có lẽ Nga không thích đàn ông.
Đầu năm nay, sức khỏe của Nga kém đi nhiều. Cô ấy hay bị mệt mỏi, uể oải, đau, sưng khớp. Bệnh nặng đến mức Nga phải nhập viện để điều trị. Tôi có đến bệnh viện thăm cô ấy mấy lần. Để động viên tinh thần Nga, trong ngày sinh nhật của cô ấy, tôi rủ mấy người bạn tổ chức một bữa tiệc nhỏ dành cho cô ấy. Trong buổi hôm đó, Nga rất vui và chúng tôi đã uống khá nhiều.
Đến cuối buổi, tôi nán lại chờ đưa Nga về. Lúc còn lại mình tôi, tôi thấy Nga khóc rất nhiều và nói với tôi rằng cô ấy mắc bệnh nan y, cơ hội điều trị rất mong manh. Nga nói cô ấy đã thầm yêu tôi từ rất lâu rồi và chỉ mong một ngày kia, tôi sẽ nhận ra được điều đó. Giờ cô ấy không sống được bao lâu nữa nên chỉ mong có một đêm được trở thành người đàn bà của tôi, được thuộc về tôi một cách trọn vẹn.
Sau khi nghe những lời Nga nói, tôi rất xúc động, lại thương hại Nga nên tôi đã chiều lòng cô ấy, đưa cô ấy vào khách sạn. Chúng tôi đã có một đêm đầy cảm xúc ở bên nhau.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, tỉnh rượu, tôi nhận ra những điều xảy ra đêm qua là hoàn toàn sai lầm. Tôi nói với Nga rằng tôi sẽ luôn là bạn tốt của cô ấy, những gì xảy ra đêm qua là ngoài ý muốn của tôi và mong Nga hãy mau chóng quên đi tất cả. Tôi chưa nói hết câu thì Nga lại khóc nên tôi không nói gì thêm nữa.
Hôm sau, tôi có nhắn tin nhắc Nga uống thuốc tránh thai khẩn cấp nhưng cô ấy lại lờ đi. Bẵng đi một thời gian sau đó, tôi không liên lạc với Nga nhiều, phần vì tôi bận làm khóa luận tốt nghiệp, phần vì tôi cảm thấy có lỗi với Nga.
Hôm trước, tôi vào bệnh viện thăm Nga thì Nga nói cô ấy đã có thai. Thông tin “sét đánh” làm tôi giật mình. Nga nói bác sỹ khuyên cô ấy nên bỏ cái thai để tập trung điều trị bệnh nhưng Nga muốn giữ lại cái thai và muốn con của cô ấy được làm người.
“Nếu tớ không còn sống được nữa, tớ không thể chăm sóc con của chúng ta thì cậu có thể giúp tớ nuôi nấng con thành người hay không? Dù sao, nó cũng là giọt máu của cậu”, những lời Nga nói khiến tôi bủn rủn.
Mấy hôm nay, sau khi biết Nga có thai, bố mẹ Nga đã nói chuyện với bố mẹ tôi. Họ muốn một đám cưới được tổ chức để cháu họ có thể chào đời. Bố mẹ tôi cũng sốc không kém và nói muốn có thời gian để suy nghĩ, sắp xếp mọi chuyện.
Mẹ tôi giận tôi đến mức không nói chuyện gì với tôi cả. Còn tôi, tôi không biết phải làm sao lúc này. Nghĩ đến viễn cảnh phải làm bố đơn thân ở tuổi 22, tôi không biết tôi phải xoay sở làm sao nữa. Xin độc giả cho lời khuyên.
Sau lần bắt gặp nhau ở khách sạn, mỗi người đều đi với nhân tình, hạnh phúc của gia đình tôi thực sự tan vỡ.
" alt=""/>Tâm sự của thanh niên tình một đêm với bạn gái thân