
Cánh cửa nhà nghỉ mở ra, Hiền thấy 3, 4 người đàn ông đang đợi mình. Hoảng hốt, chị tìm mọi cách để thoát ra ngoài.Kỳ 1: Cuộc chạy trốn bất thành của hot girl Hà thành ở nhà nghỉ
LTS: Vì nhiều lý do, không ít cô gái trẻ bước chân vào con đường làm gái bán hoa. Sống cuộc đời tủi nhục, gặp nguy hiểm về tính mạng, sức khỏe, họ tìm cách để quay trở lại cuộc sống bình thường. Nhưng đường về của họ liệu có dễ dàng?
Hiền có dáng người gầy và mái tóc dài. Giọng nói của Hiền nhỏ, nhỏ đến mức tôi nhiều lần phải chuyển máy ghi âm về gần hơn phía chị.
Dường như chị không muốn ai nghe về công việc của mình - cái nghề mà theo chị, bị cả xã hội khinh ghét - dù quán cà phê chúng tôi ngồi hôm ấy rất vắng.
Cứ thế, chị bắt đầu nói về cuộc sống của mình sau những ánh đèn mờ…
Cuộc sống sau ánh đèn
Một ngày làm việc của Phùng Thị Hiền (SN 1985, Sơn Tây, Hà Nội) bắt đầu từ 5 giờ chiều. Hiền khép cánh của căn phòng thuê ở phố Tôn Đức Thắng để đến chỗ làm - một quán karaoke trên đường Nguyễn Chí Thanh (Đống Đa, Hà Nội).
Đến chỗ làm, việc đầu tiên của Hiền là trang điểm. Ở đây có một người làm nghề trang điểm thuê. Người này lần lượt dùng đồ nghề trang điểm cho những gương mặt đang ngồi chờ đợi. Họ mong son, phấn dưới ánh đèn màu sẽ che bớt tuổi tác, sự mệt mỏi trên gương mặt.
“Có người tự trang điểm được nhưng có những người vụng về như tôi thì phải nhờ đến thợ. Việc trang điểm kéo dài gần 1 tiếng đồng hồ. Sau đó, chúng tôi thay quần áo, bắt đầu công việc…”, Hiền nói.
Những cô gái như Hiền chờ đợi đến giờ làm. Khi khách phủ đầy các phòng hát, các cô gái lần lượt được gọi ra. Khách nhìn họ và chọn người qua cái vẫy tay hay gật đầu.
 |
Phùng Thị Hiền. Ảnh: Nam Phương |
“Tùy sự khéo léo và một chút may mắn, có người được cho nhiều (tiền boa), có người cho ít. Số tiền đó chia theo tỷ lệ 60-40% cho chúng tôi và người quản lý”, Hiền tiếp tục kể.
Không phải ngày nào họ cũng có khách. Những lúc rảnh rỗi, họ tranh thủ ăn vội bát bún, phở hay bánh mì và trò chuyện với những cô gái cùng nghề.
“Sau cuộc vui, nếu khách có nhu cầu sẽ yêu cầu chúng tôi di chuyển đến một nhà nghỉ. Có lúc chúng tôi đi cùng xe với khách, cũng có khi chúng tôi được nhân viên quán chở đến”, Hiền nói bằng một giọng đều đều.
Hiền mở cánh cửa phòng căn nhà thuê để nghỉ ngơi khi cả dãy phố đã im lìm. Kết thúc ngày làm việc, chị tẩy trang, thay quần áo. Người phụ nữ này lên giường ngủ khi đồng hồ đã chuyển sang 2 giờ sáng.
Giấc ngủ kéo dài đến 12 giờ trưa. Chị ngủ dậy, ăn trưa, sau đó lại chờ đến giờ đi làm.
“Ngày làm việc của chúng tôi quay vòng như thế. Tôi nhìn ánh sáng mờ mờ của quán hát nhiều hơn là mặt trời. Tôi làm bất kể ngày nào miễn là có tiền. Chỉ trừ có việc cưới hỏi, về thăm quê… tôi mới nghỉ”, Hiền tiếp tục nói về cuộc sống của mình.
Sau cánh cửa nhà nghỉ
Hiền không có ấn tượng quá nhiều với các khách hàng của mình vì như lời chị nói, tất cả chỉ là những giao dịch.
“Tôi gặp không ít những người khách say, không làm chủ được mình. Người ta đánh, chửi chúng tôi cũng phải chịu", chị nói. Nhưng chưa đáng sợ bằng lần chị phải tìm cách thoát thân tại một nhà nghỉ cách đây nhiều năm về trước.
“Đó là năm 2010. Một khách đến quán hát. Anh ta yêu cầu một cô gái để "vui vẻ" cùng anh ta ở nhà nghỉ. Tôi được gọi ra. Thỏa thuận xong giá, tôi đi cùng xe của anh ta đến nhà nghỉ.
Lúc đầu, thoả thuận chỉ qua đêm với một người nhưng đến đó tôi hoảng hốt khi thấy 3 người đàn ông khác ở trong phòng.
Lúc này, người khách kia giải thích: “Bạn anh ngồi đây chơi tí rồi sang phòng khác” nhưng tôi đã đoán được tình hình.
 |
Ảnh: Lê Anh Dũng |
Tôi không dám để lộ ra là mình sợ. Nếu người ta biết mình hoảng hốt sẽ phát hiện tôi có ý định trốn và cơ hội thoát ra ngoài của tôi gần như bằng không.
Tôi tìm cách thoát thân bằng việc giả vờ khát nước và xuống tầng 1 để xin lễ tân chai nước lọc. Anh ta gật đầu. Chỉ chờ có thế, tôi chạy ra và thoát ra ngoài”, Hiền kể lại.
Hiền nói, bạn chị đã gặp trường hợp tương tự và không thể thoát được. “Bạn tôi chủ quan bị 3,4 người đàn ông khóa trái cửa phòng, không thoát được. Sau lần đó nó bị hành hạ đến bầm dập, mấy ngày sau mới hồi sức”, chị tiếp tục kể.
Lời đề nghị
Hiền lấy chồng từ năm 18 tuổi. Chồng chị là một người đàn ông cùng làng. Thấy gắn bó với đồng ruộng cuộc sống không thể khá lên, hai vợ chồng bàn để người chồng đi học nghề lái xe.
Hiền hi vọng anh có công việc ổn định, cuộc sống của họ sẽ đỡ vất vả. Tuy nhiên niềm hi vọng của chị nhanh chóng bị dập tắt từ ngày chị phát hiện ra chồng làm bạn với ma túy. Không những không đưa lương phụ vợ nuôi con, anh còn về nhà lấy hết tài sản đem đi.
“Có bao đồ đạc trong nhà anh ấy bán hết. Khi trong nhà không còn gì để lấy, anh ấy quay ra mượn xe máy của bạn bè, họ hàng đi cắm. Một lần, hai lần… rồi không biết bao lần mà kể. Số nợ tăng dần đến một ngày chúng tôi không còn khả năng trả”, chị nói.
Một ngày, thế giới như sụp đổ dưới chân chị khi người ta ấn chiếc còng số 8 vào tay chồng chị. Anh ta phải đi tù về tội lừa đảo.
Để có tiền nuôi con, nuôi chồng ở tù, chị ra Hà Nội làm thuê. Đó là năm 2007. “Ban đầu tôi làm công việc bưng bê ở một quán karaoke. Làm được 1 tháng, người chủ quán gọi tôi lên và có một lời đề nghị”.
Lời đề nghị này đã khiến cuộc đời chị rẽ sang một hướng khác.
“Cuối cùng tôi đi làm nghề này”. Khi được hỏi về người chồng, chị lắc đầu chua chát. Anh mãn hạn tù nhưng họ cũng đã là người xa lạ từ nhiều năm nay.
“Cuộc sống của tôi nay chỉ còn đứa con gái. Cô biết không? Cháu năm nay 13 tuổi rồi. Đây là lý do mà tôi nghỉ việc, kiếm kế sinh nhai khác. Con gái tôi lớn lên nó sẽ nghĩ sao nếu biết mẹ mình làm công việc này?”, Hiền tự hỏi rồi im lặng.
*Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi

Cuộc chạy trốn bất thành của hot girl Hà thành ở nhà nghỉ
Sau 11 năm trong nghề, qua tay 2, 3 người chủ chứa ở Hà Nội, điều mong ước lớn nhất của Sen là chị có được tự do. Ngày đó, chị sẽ đón con về để chăm sóc, mẹ con nương tựa vào nhau...
" alt=""/>Chuyện chưa kể sau cánh cửa phòng karaoke ‘tay vịn’

Đi du lịch bụi đến Moscow (Nga), các bạn nên một lần lang thang về vùng ngoại ô đáng nhớ mang tên Sergiev Posad.Ảnh đẹp về cuộc sống thường ngày ở Hong Kong những năm 1970
Lễ hội văn hoá Nhật Bản giữa lòng Hà Nội hút du khách
Vẻ đẹp của Sơn Đoòng và những hang động lớn nhất Đông Nam Á
Buổi sáng trời còn sương lạnh, sau vài lần đổi tàu điện ngầm từ khách sạn đến sân ga Moscow, chúng tôi có đủ thời gian để mua vé tàu lửa đi về phía bắc của Moscow.
Thành phố Sergiev Posad là một nơi khá yên bình với khung cảnh thiên nhiên quyến rũ, khá phù hợp với nhóm khách đi bụi của chúng tôi, những người thích khám phá và trải nghiệm bằng phương tiện công cộng, thay vì ngồi xe khách như các tour du lịch quen thuộc.
 |
Thành phố Sergiev Posad chào đón du khách với những vườn hoa đủ máu sắc. |
Chuyến tàu khá vắng, chúng tôi ngồi thoải mái trong toa tàu số 9, thư thả nhìn ngắm cuộc sống trên đất Nga qua các khung cửa kính.
Khoảng 1 giờ, xe lửa dừng lại ở sân ga Yaroslavi. Bước chân xuống tàu, ai cũng phải mặc thêm áo ấm và choàng thêm khăn cổ vì thời tiết ngoài trời lạnh hơn ở Moscow.
Tranh thủ uống cà phê và ăn nhẹ ở một quán ăn nhanh, chúng tôi có thêm năng lượng và sẵn sàng đi bộ thêm vài cây số đến tham quan đại tu viện Troitse-Sergiev, di sản thế giới UNESCO (năm 1993).
Cảnh đẹp hai bên đường, hoa cỏ, chim muông đã níu chân lữ khách chậm bước. Mọi người vui thích ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ về chuyến đi thú vị này.
Trước khi vào tu viện, chúng tôi đi qua một khu bán hàng lưu niệm, ở đó dân địa phương bày bán nhiều hàng hóa, nhưng gây ấn tượng nhất vẫn là những búp bê Matryoska, sản phẩm truyền thống đầu tiên sản sinh ra tại vùng ngoại ô này.
Nó hút hồn đến mức vài bạn đồng hành có ý định mua ngay vài con búp bê dễ thương. Chúng tôi quyết định thoát khỏi sự quyến rũ này bằng cách thúc nhau đi nhanh hơn để tham quan nhiều cảnh đẹp khác gần đấy.
Nhiều đoàn du khách nước ngoài đã xếp hàng chờ tới lượt vào bên trong tu viện Troitse-Sergiev. Qua cổng lớn, mọi người đều trầm trồ trước lối kiến trúc cổ kính của tu viện, riêng tôi đó là hình ảnh mang đậm tính thiêng liêng và một ít phong cách thi vị.
Trên đường trở về Moscow, tôi trò chuyện với Tuấn Anh, nghiên cứu sinh tại Nga, người trợ giúp cho đoàn: “Suýt nữa chúng ta sẽ tiếc nuối khi bỏ qua chuyến đi trải nghiệm này”.
 |
Không gian yên bình và thơ mộng của Sergiev Posad. |
 |
Một góc công viên của Sergiev Posad. |
 |
Người dân địa phương bán cả mèo cưng cho các du khách. |
 |
Khu chợ lưu niệm có nhiều hàng hóa phong phú. |
 |
Búp bê Nga, sản phẩm văn hóa truyền thống được sản sinh tại thành phố Sergiev Posad. |
 |
Cổng chính tu viện Troitse-Sergiev. |
 |
Vườn hoa trung tâm tu viện Troitse-Sergiev. |
 |
Các tín đồ thường xuyên đến vòi phun nước ở tu viện Troitse-Sergiev để xin nước thánh. |
 |
Tháp chuông cao nhất của tu viện Troitse-Sergiev được xây dựng từ thế kỷ XIII |
 |
Du khách thích thú gian hàng thủ công bên trong tu viện. |
 |
Tu viện Troitse-Sergiev luôn là một trong mười điểm du lịch thu hút nhiều du khách đến Moskva. |

Hình ảnh Hà Nội hài hước, lạ lẫm không dành cho người dậy muộn
Không ồn ào, náo nhiệt đến ngột ngạt như thường thấy, phố Hà Nội mỗi buổi sớm mai từ cảnh vật đến con người đều bình lặng, thư thái đến lạ.
" alt=""/>Vẻ đẹp bình yên ở vùng ngoại ô Moscow